Saturday, October 24, 2015

Cảnh sát giao thông Hà Nội tịch thu xe tự chế

2:53 AM Unknown
Sáng 23/10, Cảnh Sát Giao Thông Hà Nội lập biên bản nhiều tài xế xe 3 bánh không đủ giấy tờ, giả danh thương binh. Tuy nhiên, việc đưa phương tiện về trụ sở lại gặp khó khăn.


Cảnh Sát Giao Thông Hà Nội Tịch Thu Xe Tự Chế

Sáng 23/10, thực hiện Kế hoạch 65 của Phòng Cảnh sát giao thông Hà Nội về việc tăng cường xử lý các trường hợp vi phạm giao thông trong đó có xe 3 bánh giả danh xe thương binh, Đội CSGT số 7 (CATP Hà Nội) ra quân đồng loạt.


Đối với những xe ba bánh, xe tự chế tài xế không đủ giấy tờ (bao gồm thẻ thương binh và giấy phép lái xe) sẽ bị tịch thu. Trường hợp người vi phạm là thương binh thật ( không mang theo giấy tờ ) sẽ được nhắc nhở, nếu tái phạm sẽ xử lý theo quy định.


Một xe ba bánh khác được Cảnh Sát Giao Thông dỡ hàng xuống, sau đó cho lên xe thùng chở về kho tập kết.


Do xe thùng của Cảnh Sát Giao Thông không có thang lên xuống dành cho xe 3 bánh nên các chiến sĩ rất vất vả mới đưa được phương tiện vi phạm lên xe chở xe vi phạm.


Một Cảnh Sát Giao Thông lý giải: " Chúng tôi sẽ đề xuất đội làm thang riêng để cơ động và thuận tiện. Tại chốt xử phạt không phải lúc nào cũng có đông người để nhấc loại xe này lên được ".
Xe ba bánh chủ yếu là loại tự chế. Nhiều người ví nó là "hung thần" trên đường phố Hà Nội, thường xuyên vượt đèn đỏ, chở hàng cồng kềnh, đi ngược chiều, thách thức cảnh sát.
,











Wednesday, January 28, 2015

Chiêm ngưỡng ý tưởng thiết kế iPhone 7 đẹp như tranh vẽ

6:22 PM NTT

Khi mà sức hút từ những chiếc iPhone 6 và 6 Plus còn chưa hết nóng thì đã bắt đầu xuất hiện những ý tưởng đầu tiên về chiếc iPhone 7.






 Mặc dù trong thời điểm giới thiệu, Apple đã nhận không ít gạch đã từ dư luận nhưng tính đến thời điểm này tức là sau 4 tháng kể từ ngày Apple ra mắt ip6 và 6 plus thì số lượng bán ra đã vượt cả kỳ vọng của nhiều chuyên gia công nghệ.



Các đơn hàng được gửi tới tấp về hãng để đặt mua hai thiết bị này đã chứng tỏ rằng “táo” rất biết cách làm hài lòng người sử dụng với những sản phẩm của họ. Tuy nhiên, nhu cầu của những “thượng đế” thì không bao giờ dừng lại, nhanh phải nhanh hơn, đẹp phải đẹp hơn và người ta bắt đầu chờ đợi xem thiết kế của iPhone thế hệ tiếp theo sẽ như thế nào.
Để phần nào đáp ứng lại mong mỏi của các fan nhà táo, mới đây nhà thiết kế đồ hoạ Yasser Farahi đến từ Hà Lan đã giới thiệu một concept đẹp long lanh về chiếc iPhone 7.

iPhone 7: đột phá trong từng đường nét.
iPhone 7: đột phá trong từng đường nét.

Trả lời phỏng vấn của trang Cult of Mac, nhà thiết kế nói rằng anh cảm thấy chiếc iPhone 6 khá to nên đã thiết kế iPhone theo xu hướng thu gọn lại để có thể cầm vừa vặn trong lòng bàn tay. Vẫn giữ thiết kế bo tròn các cạnh và mặt bên cùng những đường viền sáng bóng nhưng bề dày thân máy đã được giảm đáng kể và để làm được điều này thì anh đã phải loại bỏ cổng sạc lightning rồi thay vào đó là trang bị thêm cho máy khả năng sạc không dây bằng dock chuyên dụng.
iPhone 7 sẽ có thêm chức năng sạc không dây.
iPhone 7 sẽ có thêm chức năng sạc không dây.
Đối với tác giả, loa ngoài trên các dòng sản phẩm của Apple như iPad Air hay iPad mini vẫn chỉ dừng lại ở chất lượng âm thanh mono nên anh đã mạnh dạn đưa một cổng loa lên phía trên và một cổng thì để phía dưới thân máy giúp người dùng được trải nghiệm âm thanh stereo khi nghe nhạc hoặc xem phim.
Loa ngoài đã được bố trí lại.
Loa ngoài đã được bố trí lại.
Để có cái nhìn tổng qua hơn về concept độc đáo này, xin mời các bạn xem những bức ảnh dưới đây:

Sẽ có 5 màu cho khách hàng lựa chọn theo ý thích.
Sẽ có 5 màu cho khách hàng lựa chọn theo ý thích.
Camera, phím nguồn và âm lượng.
Camera, phím nguồn và âm lượng.
Cấu hình dự kiến của iPhone 7.
Cấu hình dự kiến của iPhone 7.


 (heo Tri thức Trẻ

Wednesday, January 21, 2015

Nếu tôi chết, hãy thay tôi gửi tin nhắn chào buổi sáng cho người ấy mỗi ngày.

10:47 PM NTT
Yêu xa, Lâm và Hằng thường quan tâm nhau bằng những tin nhắn, những cuộc điện thoại. Sáng nào, khi thức dậy, Hằng cũng đều nhận được tin nhắn chào buổi sáng từ Lâm. Cô cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.
Ngày thường, chỉ một tin nhắn chào buổi sáng là họ kết thúc cuộc trò chuyện vì cả hai đều rất bận rộn trong công việc. Mãi đến tối họ mới có thời gian nhắn tin trò chuyện cùng nhau. Hôm nay là Chủ Nhật – là ngày nghỉ cuối tuần, Hằng muốn quan tâm Lâm nhiều hơn. Sau khi nhận được tin nhắn chào buổi sáng của Lâm, Hằng lập tức “reply” lại ngay:
“Cảm ơn tình yêu của em. Hôm nay là ngày nghỉ, sao anh dậy sớm vậy?”
5 phút. 10 phút. Không có hồi âm.
Hằng bắt đầu sốt ruột. Cô nhắn tiếp một tin:
“Anh đang làm gì vậy?”

Vẫn không có hồi âm.
Hằng đoán hôm nay Lâm dậy sớm như mọi ngày chắc là có việc gì đó cần phải làm. Vì vậy, cô sẽ không làm phiền Lâm nữa.
Tối. Đúng vào cái giờ mà hai đứa thường nhắn tin cho nhau. Hằng chủ động nhắn tin cho Lâm trước:
“Anh ăn cơm chưa? Hôm nay ngày nghỉ mà lại đi đâu, làm gì? Báo cáo xem nào!”
5 phút. 10 phút. Chẳng có hồi âm.
Có lẽ Lâm vẫn chưa xong công việc của mình nên chưa thể hồi âm được. Hằng tin là thế nên cô nhắn tiếp một tin:
“Khi nào xong việc thì nhắn lại cho em nhé!”
Hằng lôi bộ tranh thêu ra làm để giết thời gian trong lúc chờ đợi tin nhắn của Lâm. Cô đã thêu gần xong bức tranh
“Rừng tình yêu” rồi mà vẫn chưa thấy tin nhắn hồi âm của Lâm. Cái tên “Rừng tình yêu” là do chính cô đặt cho bức tranh trước sự phản đối…không mấy kịch liệt của Lâm. Lúc Hằng thêu được hơn nửa thì Lâm thấy, anh bảo cái tên “Rừng tình yêu” không hợp với nó chút nào. Lẽ ra phải là “Rừng say” hay là “Rừng Chí Phèo”, vì mấy cái cây cứ ngoằn ngoèo, nghiêng ngả như bị say. Thật là…quá đáng!
Giờ này cũng đã khuya rồi. Có lẽ Hằng nên đi ngủ vì thức cũng chẳng giải quyết được gì. Tội nghiệp Lâm, được ngày Chủ Nhật mà vẫn chẳng được nghỉ ngơi.
neu-toi-chet-nhan-tin-moi-ngay
Sáng hôm sau, như thường ngày, Hằng lại nhận được tin nhắn chào buổi sáng của Lâm. Hằng định bụng đến tối sẽ hỏi xem hôm qua Lâm đi đâu, làm gì mà không trả lời tin nhắn của cô.
Tuy nhiên Hằng lại hụt hẫng chờ đợi mà không có câu trả lời. Giống như hôm qua.
Chuyện này vẫn tiếp diễn vào mấy ngày tiếp theo. Tại sao vậy nhỉ? Buổi sáng vẫn nhắn tin chào buổi sáng, đến tối lại không thèm nhắn tin với mình nữa. Gọi thì không nghe máy. Cứ như kiểu làm cho có lệ vậy.
Hằng nhớ Lâm. Cô nhấc điện thoại lên, bấm số “Anh yêu” và cố gắng gọi cho Lâm.
Một cuộc. Hai cuộc. Ba cuộc. Chẳng ai nghe máy…
Cuộc thứ tư. Một giọng nữ “Alô” ở đầu dây bên kia. Hằng lặng người buông máy xuống mặc cho bên kia vẫn “Alô”. Được lắm! Anh được lắm! Đã vậy tôi “đếch” thèm quan tâm anh nữa.
Hằng khóc…
Sáng hôm sau, Hằng vẫn được nhận được tin nhắn chào buổi sáng của Lâm. Cứ như là không có chuyện gì vậy. Hay Lâm muốn trêu tức cô? Cô coi đó như là một sự xúc phạm. Đồ đáng ghét! Đồ khốn nạn! Cứ như vậy suốt một tuần liền.
Hôm nay, Hằng chợt nhớ đến Phong – bạn cùng nhóm với Lâm. Cũng có một thời gian Hằng và Phong hay nhắn tin trò chuyện với nhau. Nhưng Lâm lại không thích điều đó mặc dù nội dung cuộc trò chuyện của hai người chỉ đơn giản là Phong muốn Hằng tư vấn giúp cách để chinh phục trái tim một người phụ nữ. Lâm không cho phép, chính xác là “cấm” Hằng không được nhắn tin cho Phong nữa. Lâm bảo như vậy là cách tốt nhất để giữ được tình bạn giữa anh và Phong. Hằng nghĩ, Lâm đã không tôn trọng mình thì việc gì mình phải tôn trọng anh ta. Tối đến, sau khi đi làm về, cơm nước xong, Hằng vớ lấy cái điện thoại, gửi cho Phong một tin nhắn hỏi thăm:
“Anh khỏe không?”
Chỉ chưa đầy 2 phút sau, Hằng đã nhận được hồi âm:
“Anh khỏe. À, ngày mai em có về không?”
“Không ạ. Chủ Nhật nghỉ có một ngày thôi, về sao được ạ?”
“Em không xin nghỉ được à?”
Hằng đã dần hiểu được ý của Phong. Đang giận Lâm. Đây đúng là cơ hội để Hằng trả thù anh ta. Nhưng cô vẫn giả vờ không hiểu ý:
“Xin nghỉ để làm gì ạ?”
“Ngày mai là giỗ tuần đầu thằng Lâm.”
Phong đang nói cái quái gì thế này? Hằng chợt nghĩ, Phong là người khá vui tính và rất hay đùa. Có thể nói Phong là “linh hồn” của nhóm bạn chơi cùng với Lâm. Ở đâu có Phong, ở đó sôi nổi hẳn lên. Nhưng đùa kiểu này thì…hơi quá.
“Anh đừng đùa với em. Mà anh đừng nhắc đến anh Lâm nữa.”
“Em vẫn chưa biết à? Thằng Lâm nó mất rồi. Anh nghĩ em nên về thắp cho nó nén hương. Anh tưởng em biết rồi nên không thông báo cho em.”
Nước mắt Hằng trực tuôn ra. Cô vẫn không muốn tin.
“Anh nói dối. Sáng nay anh ấy vẫn nhắn tin chào buổi sáng cho em mà.”
“Em không nhớ cách đây hơn một tháng, nó đăng ‘status’ trên ‘Facebook’ là: ‘Nếu tôi chết, hãy thay tôi gửi cho người ấy tin nhắn chào buổi sáng mỗi ngày’ à?”
Cách đây gần 1 tháng, Hằng và Lâm đã cùng hứa với nhau sẽ không dùng “Facebook” nữa vì nó ảnh hưởng đến công việc và quá…nhảm nhí. Tất nhiên là Hằng vẫn nhớ dòng “status” mà Lâm đã chia sẻ hôm trước. Nhớ chứ…
Hằng buông điện thoại xuống. Cô khóc…khóc thành tiếng.
Cách đây một tuần.
2h đêm. Diệu Linh được một người bạn của Lâm báo cho tin xấu, cô tức tốc phóng xe đến nhà xác bệnh viện. Anh trai cô nằm đấy, trên người bê bết máu.
Diệu Linh khóc, nhưng không khóc thành tiếng. Cô vẫn nhớ lời của anh trai dặn lúc trước: “Lớn rồi. Không khóc nhè nữa”. Cô nhẹ nhàng vuốt tóc Lâm.
Trong nước mắt, Diệu Linh vẫn biết điều cần phải làm lúc này là gọi điện thông báo cho bố mẹ biết. Nhưng vì quá vội nên cô đã để quên điện thoại ở phòng trọ.
Chiếc điện của Lâm được một ai đó đặt lên ngực anh. Diệu Linh nhấc điện thoại của Lâm lên để gọi về cho gia đình. Tay cô run run. Có lẽ cô đang cố giữ bình tĩnh. Mắt cô nhòa đi chẳng thể nhìn rõ màn hình điện thoại. Cô đưa tay gạt nước mắt. Điện thoại của Lâm có một tin nhắn chưa đọc của một người tên “Cún Yêu”. Lẽ ra Diệu Linh đã thoát phần tin nhắn ra để gọi ngay cho bố mẹ, nhưng trong đầu cô lại cứ văng vẳng dòng “status” mà Lâm đã chia sẻ trên “Facebook” hôm trước:
“Nếu tôi chết, hay thay tôi gửi cho người ấy tin nhắn chào buổi sáng mỗi ngày.”
Cô “reply” lại tin nhắn ấy:
“Chúc Cún Yêu ngày mới tốt lành…”

Nhân chứng đặc biệt và những tiết lộ đầu tiên vụ giết người dã man, rùng rợn

5:28 PM NTT
Sau khi ‘gia đình một quân nhân bị sát hại’, các lực lượng vũ trang ở Gia Lai đang ráo riết truy lùng kẻ thủ ác. Nguồn tin riêng của Một Thế Giới cho biết, bà Phan Thị Mão, một trong 4 nạn nhân trong gia đình trên (hiện đang được các cơ quan chức năng đưa vào chương trình bảo vệ nhân chứng đặc biệt) đã tỉnh dậy và có những lời kể ban đầu

Nhân chứng đặc biệt và những tiết lộ đầu tiên vụ giết người dã man, rùng rợn
Chiều ngày 21.1, theo nguồn tin riêng của Một Thế Giới, bà Phan Thị Mão (53 tuổi) nạn nhân trong vụ trọng án đã tỉnh dậy, bước đầu đã có thể nói chuyện.
Tuy nhiên, tinh thần bà rất hoảng loạn vì cái chết của chồng con. Hiện bà đang được các cơ quan chức năng đưa vào chương trình bảo vệ nhân chứng đặc biệt.
Theo nguồn tin, bà Mão cho rằng, vợ chồng bà vốn không mâu thuẫn hay có điều gì khúc mắc với ai.
Riêng cô con gái duy nhất của họ là Nguyễn Thị Thủy (hiện đang học lớp 12C1 trường THPT Lê Hoàn, huyện Đức Cơ) dạo gần đây có quen một chàng trai tên Hoàng (Hoàng có bố làm lái xe bệnh viện Đức Cơ, nhà ở thị trấn Chư Ty).
Nhân chứng đặc biệt và những tiết lộ đầu tiên vụ giết người dã man, rùng rợn
Ngôi nhà xảy ra vụ trọng án- Ảnh: Lâm Vi.
Cách đây mấy ngày, Thuỷ và Hoàng có mâu thuẫn với nhau. Cũng theo lời bà Mão, khoảng 0 giờ ngày 21.1, vợ chồng bà bỗng nghe tiếng chó sủa trước nhà, song vì đã khuya nên chồng bà (nạn nhân Nguyễn Văn Cường, 56 tuổi) dù đã thức nhưng không ra mở cửa.
Một lát sau thì tiếng chó sủa cứ dồn dập nên ông Cường đã bật dậy tiến ra mở cửa (không bật đèn nhà). Vừa mở cánh cửa trước nhà thì ông Cường bị một đối tượng nam (còn trẻ) xô ngược vào trong phòng khách rồi dùng dao nhọn đâm, chém tới tấp khắp người.
Nghe tiếng chồng rên xiết đứt quãng, bà Mão choàng dậy bước ra cứu chồng. Tuy nhiên, lúc này, kẻ thủ ác trong cơn điên tiết, mà nữ nạn nhân thì trong tình trạng tay không tấc sắt cũng đã bị chém xối xả khắp đầu và cổ.


Bà chỉ kịp ré lên vài tiếng ăn cướp rồi gục xuống. Nghe tiếng mẹ tri hô, Thuỷ bùng ra khỏi nhà cầu cứu, song mới ra đến sân (cổng nhà bị khoá) đã bị một đối tượng lạ bên ngoài đâm một nhát vào người, gục ngay tại chỗ.
Còn theo lời mẹ nạn nhân là bà Lưu Thị Hồ (80 tuổi) thì, khi nghe tiếng con cháu kêu cứu, bà đã từ phòng riêng lao ra bị vướng chân vào chiếc bàn đổ khiến bị thương nhẹ.
Sau khi gây án, hung thủ đã bỏ trốn khỏi hiện trường, bà Hồ tri hô hàng xóm đến cứu. Khi mọi người đến thì anh Cường và cháu Thủy đã tử vong.
Nhân chứng đặc biệt và những tiết lộ đầu tiên vụ giết người dã man, rùng rợn
Hàng rào thép B40 sau nhà nạn nhân bị cắt- Ảnh: Lâm Vi.
Theo một người hàng xóm nhà anh Cường cho biết, khi nghe tiếng tri hô, hàng xóm chạy đến thì kẻ giết người đã bỏ trốn. Anh Nhị nhà gần đó là người chạy đến đầu tiên, phát hiện người thương tích đã vội vàng lấy xe đưa người đi cấp cứu.
Theo nhận định của người cung cấp tin, hung thủ gây án nghi có 2 người. Bọn chúng đã không nói không rằng, tấn công ngay khi thấy người mở cửa.
Cũng theo những người cấp tin, nhà nạn nhân ở gần công ty 74. Tại khu vực trên, có 3 căn nhà vườn giống nhau, đều được cấp cho 3 vị nguyên là đội trưởng đội sản xuất công ty 74. Phía sau 3 căn nhà là 3 vườn tiêu tựa tựa nhau, hung thủ đã đột nhập từ phía sau vườn vào nhà bởi dấu vết để lại là một đoạn tường rào B40 đã bị kẻ giết người cắt đứt. Con giao gây án dài khoản 30 cm được vứt lại phía sau vườn.
Theo đánh giá của hàng xóm, vợ chồng ông Cường bà Mão rất hiền lành, sống hoà thuận. Riêng bà Mão là chủ tịch Hội phụ nữ rất có uy tín của công ty 74. Còn cháu Thủy là một học sinh giỏi, ngoan ngoãn.
Sự việc xảy ra khiến ai cũng bàng hoàng. “Khi vụ án vừa xảy ra chừng 20 phút, công an huyện Đức Cơ đã có mặt tại hiện trường, huy động tối đa lực lượng bố ráp mọi nẻo đường, truy bắt nên tin rằng hung thủ vẫn chưa thể rời khỏi huyện Đức Cơ. Hiện các cơ quan vũ trang của tỉnh đang ráo riết truy lùng tung tích kẻ thủ ác”, người cung cấp tin cho biết.
Nhân chứng đặc biệt và những tiết lộ đầu tiên vụ giết người dã man, rùng rợn
Bà Lưu Thị Hồ, mẹ nạn nhân kể lại sự việc- Ảnh: Lâm Vi.
Như Một Thế Giới đã đưa tin, vào khoảng 23 giờ ngày 20.1 một gia đình quân nhân tại thôn Ia Tang (xã Ia Kla) đã bị những kẻ thủ ác tấn công khiến 2 người chết và 2 người bị thương.
Các nạn nhân thiệt mạng là ông Nguyễn Văn Cường (56 tuổi) và người con gái duy nhất tên là Nguyễn Thị Thủy (18 tuổi).
Vợ ông Cường, bà Phan Thị Mão (53 tuổi) bị thương rất nặng đang được cấp cứu tại bệnh viện trong tình trạng nguy kịch. Mẹ ông Cường là bà  Lưu Thị Hồ (90 tuổi) bị thương nhẹ.

Thông tin từ bác sỹ pháp y, nạn nhân Cường bị rất nhiều vết đâm và chém trên người, em Thủy bị một vết đâm thấu tim. Bà Mão thì bị nhiều vết đâm ở cổ và trán, bà Hồ bị xây xát ở chân.

Nhân chứng đặc biệt và những tiết lộ đầu tiên vụ giết người dã man, rùng rợn

Theo kenh13

Tuesday, January 20, 2015

Hai con khóc thét chứng kiến bố cắt cổ mẹ vì ghen

10:20 PM NTT

Trong cơn cuồng ghen, người chồng ác man ra tay cắt cổ vợ khi đang nằm ngủ rồi đến cơ quan công an đầu thú.

Theo thông tin ban đầu, vào khoảng 19h ngày 15/1, Trần Cảnh Sinh (SN 1977, trú tại 65/52 Nguyễn Bảo, phường 6, TP.Vũng Tàu) thấy vợ mình là chị Đinh Ngọc Phượng (SN 1977) đang ngồi nói chuyện với một người đàn ông (chưa rõ lai lịch) nên nảy sinh ghen tuông.

Khi về nhà, Sinh ép vợ phải thừa nhận đã ngoại tình với người đàn ông kia mới chịu tha thứ. Sợ chồng hành hung, chị Phượng đã nhận là ngoại tình với người đàn ông kia.

Ảnh minh họa


Đến 4h ngày 18/1, trong cơn cuồng ghen, Sinh nảy sinh ý định giết chết vợ. Nghĩ là làm, Sinh chờ lúc chị Phượng đang nằm ngủ liền đi xuống bếp lấy dao lên cứa cổ chị Phượng. Giật mình, chị Phượng đã vùng dậy giằng lấy con dao của Sinh.

Mắt thấy bố hành hung mẹ, hai con nhỏ tỉnh ngủ vùng chạy ra ngoài kêu cứu. Lúc này, Sinh vội buông dao đi ra ngoài, còn chị Phượng thì được người thân đưa đến bệnh viện cấp cứu khẩn cấp. Sau khi gây án, Sinh đến cơ quan chức năng địa phương đầu thú.

Hiện cơ quan công an đang điều tra, xử lý theo pháp luật.

Hai con khóc thét chứng kiến bố cắt cổ mẹ vì ghen





Tử tù đặc biệt bị gia đình từ chối nhận xác

5:42 PM NTT







Giở trò đồi bại với người phụ nữ một con nhưng bị chống trả quyết liệt, đối tượng gây án là vị trưởng thôn đã dùng cây gỗ đánh nhiều nhát vào đầu khiến nạn nhân chết tại chỗ.

Độc ác hơn, thủ phạm còn nhẫn tâm đánh chết đứa con mới 6 tuổi của chị rồi phóng hỏa đốt xác phi tang. Tội ác bị lật tẩy, thủ phạm phải chấp nhận hình phạt cao nhất của pháp luật.

Chân dung 


Đằng sau cái chết của tử tù này là những tháng ngày lạnh lẽo khi người thân không chấp nhận đưa xác về quê an táng. Phía sau sự việc là những uẩn khúc và nỗi buồn dai dẳng của người trong cuộc. Ở phía đối diện, một nỗi buồn chẳng biết đến bao giờ nguôi của những người nhà nạn nhân.

Trưởng thôn giết người đốt xác phi tang

Đã gần 4 năm, thế nhưng vụ án hãm hiếp bất thành, giết cả hai mẹ con rồi đốt xác phi tang vẫn được người dân thôn Kỳ Sơn (xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định) kể lại như để nhắc nhở mọi người tránh xa tội ác.

Theo người dân địa phương, trước khi gây án, hung thủ là người trưởng thôn mẫu mực, được mọi người tôn trọng. Trong khi đó, hai mẹ con nạn nhân là người hiền lành, thật thà. Ngôi nhà của nạn nhân và hung thủ cách nhau khoảng 50m. Hai gia đình trước đó có quan hệ hàng xóm láng giềng rất thân thiết.

Khoảng 19h ngày 14/1/2011, Nguyễn Văn Lợi (SN 1954, Trưởng thôn Kỳ Sơn) đang đi bộ từ nhà cha đẻ về nhà mình thì gặp bà Đỗ Thị Thìn (SN 1964). Do “thầm thương trộm nhớ” bà Thìn đã lâu nên Lợi nảy sinh ý định vào nhà bà để thỏa mãn dục vọng mà bấy lâu kìm nén. Sau khi đột nhập, quan sát kỹ càng và thấy trong nhà không có ai ngoài bà Thìn, thủ phạm liền xông tới, dùng hai tay ôm lấy người bà và bắt đầu giở trò sàm sỡ. Đáp lại, bà Thìn kiên quyết chống cự xa và dọa rằng: ”Ông là trưởng thôn mà làm vậy, ngày mai tôi tố cáo cho dân biết”.

Sau này thủ phạm khai rằng sự phản ứng quyết liệt của bà Thìn khiến mình cảm thấy hụt hẫng và bẽ mặt. Sĩ diện và nỗi lo sợ bị mọi người biết việc sàm sỡ của mình đã khiến Lợi quyết định sát hại bà Thìn để giấu kín mọi chuyện, thủ phạm nhặt khúc cây có sẵn trong nhà đánh vào đầu khiến bà Thìn gục ngã. Khi nạn nhân nằm bất động, Lợi tiếp tục đánh nhiều nhát nữa đến khi bà này tắt thở mới dừng tay.

Lúc này con gái bà Thìn là cháu Trương Ngọc Đoan Trâm (SN 2005) đứng ở cửa nhà sau thấy mẹ nằm bất động nên khóc gọi mẹ. Sợ cô bé làm lộ mọi chuyện, Lợi bước đến tiếp tục dùng khúc cây đánh vào đầu làm cháu bé chết tại chỗ.

Sau khi tước đoạt mạng sống của hai mẹ con bà Thìn, sát nhân máu lạnh tìm cách che giấu tội ác của mình, Lợi tạo hiện trường giả bằng cách ẵm cháu Trâm vào giường ngủ trong buồng, lấy dầu hỏa tưới lên giường và đồ đạc trong phòng rồi phóng hỏa. Lợi tiếp tục lấy chiếc mùng đang cháy ra nhà sau quấn vào đầu bà Thìn để đốt xác. Xong xuôi đâu vào đó, Lợi nhanh chân tẩu thoát khỏi hiện trường. Khi về nhà, mặc cho mọi người hô hoán, chữa cháy, Lợi vẫn trơ trơ đứng nhìn như chẳng có chuyện gì.

” Mặc dù xóa hết mọi dấu vết bằng cách đốt xác phi tang nhưng thủ phạm vẫn không thể qua mặt được cơ quan điều tra. Theo kết quả giám định pháp y, hai mẹ con bà Thìn tử vong do chấn thương sọ não, vỡ lún xương sọ, đồng nghĩa với việc hai nạn nhân chết trước khi bị thiêu cháy. Từ chi tiết mọi người trong xóm đều tham gia chữa cháy, duy nhất mình ông trưởng thôn đứng nhìn, sau hơn 1 tháng điều tra xác minh, cơ quan công an tìm ra được kẻ thủ ác chính là Nguyễn Văn Lợi. Tại phiên tòa sơ thẩm, ông Lợi thừa nhận hành vi giết người với lý do: “Bản thân là trưởng thôn nên không thể bị tố cáo”. Vì dục vọng thấp hèn mà gây tội ác man rợ, Lợi bị tòa tuyên án tử hình về tội Giết người. Không bằng lòng, Lợi kháng cáo và tại phiên xử phúc thẩm ngày 13/12/2011, TAND tối cao tại Đà Nẵng đã phán quyết giữ nguyên bản án sơ thẩm của TAND tỉnh Bình Định, tuyên xử bị cáo hình phạt tử hình.

Kết cục “khác người” của một tử tù

Sau hơn 2 năm ngồi trong trại giam, ngày 13/12/2013, tử tù Nguyễn Văn Lợi được di lý từ Trại tạm giam Công an tỉnh Bình Định lên tỉnh Đắk Lắk để thi hành bản án tử hình về tội Giết người bằng hình thức tiêm thuốc độc vào tĩnh mạch. Trước đó 10 ngày, Hội đồng thi hành án tử hình tỉnh Bình Định đã thông báo cho gia đình tử tù Lợi về việc nhận xác thân nhân về chôn cất sau khi thi hành án theo quy định pháp luật. Tuy nhiên mãi qua ngày 10/12, Hội đồng thi hành án vẫn không nhận được phản hồi từ gia đình.

Sau khi thi hành án, Hội đồng thi hành án tử hình tỉnh Bình Định đã quyết định đưa xác bị án về chôn cất tại nghĩa địa phường Bùi Thị Xuân (TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định). Các thủ tục chôn cất được thực hiện theo đúng quy định dành cho tử tù. Một tấm bia bằng bê tông được dựng lên để chỉ rõ địa điểm, tên tuổi để sau này thân nhân có thể tìm đến xây mổ mả, hương khói. Một nhân viên quản lý tại nghĩa địa phường Bùi Thị Xuân, cho biết: “Biết đó là tử tù nhưng cũng thấy tội tội sao ấy. Người chết đến khi về với đất mà không có người thân nào bên cạnh, trong khi đó đâu phải ông này không có con, nghe nói ổng có 3 đứa con lớn hết rồi chứ đâu còn nhỏ. Lúc ấy, việc chôn cất được làm nghiêm túc nhưng chẳng có tình cảm hay giọt nước mắt nào dành cho người chết”..

Tử tù đặc biệt bị gia đình từ chối nhận xác

Đến nay, ngôi mộ của tử tù Nguyễn Văn Lợi đã được xây khang trang. Tuy nhiên, nằm ở cuối góc nghĩa địa, dưới chân núi, không khí lạnh lẽo nên chúng tôi cảm nhận được một sự u buồn pha lẫn u ám ở nơi này. Theo nhân viên quản lý nghĩa địa, việc xây dựng được gia đình tiến hành một cách lặng lẽ, dường như gia đình không muốn để người ngoài biết. Lúc ấy, những người dân ở gần nghĩa địa bàn tán nhau rằng, có lẽ gia đình của tử tù cũng thấy áy náy khi không nhận xác tử tù nên nay họ muốn bù đắp lại bằng cách xây mộ, nhưng lại sợ nhiều người dị nghị nên cứ lặng lẽ xây, rồi lặng lẽ đi, không một nén nhang trên bia mộ.

Tại thôn Kỳ Sơn, một số người dân cho rằng, việc gia đình tử tù Lợi không nhận xác về quê an táng cũng chẳng có gì lạ lẫm. Họ nghĩ rằng, bởi nếu đưa tử tù về lại nơi chính tử tù đã gây ra tội ác thì chỉ càng làm dân tình thêm căm phẫn, có khi còn nói lời nặng nhẹ khi ngang qua mụ tử tù, như thế sẽ làm ảnh hưởng đến vong linh người chết, cho nên tốt nhất là chôn cất ở nơi khác. Chị Nguyễn Thị Tình (SN 1971, ngụ thôn Kỳ Sơn) cho biết: “Ông Lợi là kẻ gây nên tội ác tày trời, dù có đền mạng thì mẹ con bà Thìn cũng không sống lại được nên có lẽ gia đình ổng cũng có cái lý khi gửi xác ổng lại nơi khác. Tôi nghe nói mấy đứa con ổng cũng xây cất mổ mả đàng hoàng rồi. Không ai trách ai được, đó là kết cục ổng phải chịu thôi”.

Vụ án, sau một thời gian có lẽ đã lắng xuống nhưng từ khi xác tử tù Lợi không được người thân nhận, một lần nữa lại gợi lên những băn khoăn, ông Lê Văn Chân cho biết: “Ông Lợi gieo nhân nào thì gặt quả ấy, quy luật là vậy mà. Dù vậy, mỗi lần khi nhắc đến sự việc, đặc biệt là sau khi ổng bị tử hình thì người dân vẫn còn rùng mình. Nhiều lần đi ngang qua nhà ổng hoặc nhà bà Thìn, trong đầu tôi lại hiện lên sự việc cách đây gần 4 năm. Tôi vẫn còn ám ảnh cảnh mẹ con bà Thìn chết thảm và lời khai của Lợi tại phiên tòa xét xử sau đó tại địa phương”.
Nỗi dằn vặt của người con

Ngôi nhà của tử tù Nguyễn Văn Lợi nằm giữa thôn Kỳ Sơn, hôm chúng tôi đến nhà, bà Nguyễn Thị Hiền (SN 1966, em gái của Lợi) đang loay hoay quét nhà. Thấy chúng tôi vào, người đàn bà này có vẻ e dè nhưng sau hồi lâu được thuyết phục, bà từ tốn tiếp chuyện chúng tôi. Theo bà, từ ngày anh trai bị bắt, sau đó bị tử hình, ngôi nhà này bị niêm phong và được nhà nước đưa ra đấu giá. Nhưng cách đây khoảng 2 tháng, sau một thời gian lưu lạc làm thuê ở Tây nguyên và TP. HCM, bà và con trai út của Lợi trở về địa phương xin ở tạm, khi nào có người mua thì trả lại.

Bà Hiền cho biết: “Hai cô cháu không có chỗ nào ở nên xin về đây ở tạm. Tôi thì mua bán rau củ ở chợ kiếm sống qua ngày, còn thằng cháu tên Định thì xin làm công nhân cho công ty gỗ ở thị trấn Diêu Trì. Biết là về sống ở đây, bà con hàng xóm sẽ dị nghị nhưng chúng tôi cũng chẳng còn cách nào hơn. Tôi thì ít chứ thằng Định nó mặc cảm, xấu hổ với hàng xóm lắm. Tội nó, cha nó gây nên tội lỗi chứ nó có làm gì đâu nhưng nó vẫn thấy xấu hổ. Nhiều người ở đây cũng thấy thương cho nó, nhiều lần cũng khuyên nó cứ bình thường, xem như đó là quá khứ nhưng nó không thông thoáng được”.

Theo bà Hiền, vợ ông Lợi mất năm 2000 vì bệnh ung thư. Bốn năm sau, ông gá nghĩa vợ chồng với một người phụ nữ không chồng khác nhưng người này cũng mất sau đó ít lâu vì bạo bệnh. Từ đó, ông ở vậy nhưng thời gian sau lại “thầm thương trộm nhớ” bà Thìn, nhiều lần ông tìm cách “thả câu” nhưng bà Thìn không đồng ý. Lúc ấy, 3 người con đời vợ trước của ông, hai người có chồng có vợ ở riêng, nên nhà chỉ có ông và con trai út là Nguyễn Thúc Định (SN 1990). Sau khi xảy ra sự việc, vì xấu hổ trước việc làm của cha mình và vì ngôi nhà bị niêm phong nên anh Định đi lưu lạc khắp nơi làm thuê kiếm sống.

Đang ngồi trò chuyện, một thanh niên chạy xe máy từ đầu cổng vào, chúng tôi nghĩ ngay đó là Định. Biết nhà có khách và biết cô đang tiếp khách, anh đi ra phía sau nhà, lặng lẽ ngồi châm điếu thuốc. Qua mấy lời trò chuyện, anh Định cho biết, lúc cha mình gây ra tội ác, chính anh cũng không tin vào mắt mình, vì từ trước, cha anh là một người hiền lành, gương mẫu, ở địa phương ai cũng biết. Thế nhưng vì một phút suy nghĩ nông cạn, cha anh lại gây ra tội ác tày trời đến như vậy.

Nói về việc không nhận xác cha mình, anh cho biết bất đắc dĩ lắm gia đình mới phải làm như vậy. “Lúc sống cha tôi gây ra tội ác và bị trừng trị nhưng lúc đã trở thành cái xác, ông cũng cần được đưa về quê để gần gũi tổ tiên, gia đình chăm lo hương khói. Việc từ chối nhận xác cha là bởi dù thời gian đã qua nhưng mọi người vẫn chưa quên đi vụ án năm xưa, đưa xác cha về quê chẳng khác nào khơi lại nỗi đau và sự căm giận trong lòng mọi người. Linh hồn của cha vì thế mà cũng không được thanh thản dù đã bị trừng phạt. Không chỉ tôi mà cả gia đình đều cảm thấy có lỗi với cha nhưng lúc đó, suy nghĩ mãi mà gia đình không nghĩ được cách nào tốt hơn”, anh nói.

Anh Định cho biết: “3 chị em chúng tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, một tay cha chăm sóc từ đó đến ngày khôn lớn. Đến khi cha gây ra tội ác, bị trừng phạt sau đó chúng tôi không làm tròn trách nhiệm đưa xác cha về chôn cất là điều tôi cảm thấy bất hiếu. Nhưng cực chẳng đã chúng tôi mới làm như vậy. Tôi lâm vào tình thế “tiến thoái lưỡng nan”, dằn vặt lớn nhất đối với tôi là việc bản thân mình chẳng thể làm tròn trách nhiệm của một người con đối với cha”.

Gặp lại người nhà nạn nhân

Ngôi nhà của nạn nhân nằm cách ngôi nhà hung thủ chỉ 50m, ngôi nhà này từ đó đến nay đóng im ỉm cửa. Ông Lê Văn Chân cho biết: “Sau khi xảy ra sự việc, vợ chồng em gái bà Thìn ở gần đó, cứ tối đến là đến đốt nhang lên bàn thờ hai mẹ con bà Thìn. Sau 3 tháng, không thấy vợ chồng người em gái này đến như trước, mà khoảng chừng nửa tháng lại về quét dọn nhà chị một lần, trong chốc lát lại đi”.

Người em gái đó là bà Đỗ Thị Thân, ở cách nhà bà Thìn 3km. Theo bà Thân, vì còn phải lo làm ăn nên sau 3 tháng đến thắp nhang cho chị và cháu, sau đó chừng nửa tháng bà mới đến một lần. Nói về chị mình, bà Thân cho biết, trước đây chị mình làm nghề bán thịt heo ở thị trấn Tuy Phước. Trong thời gian sinh sống, mua bán này, bà Thìn quen một người đàn ông và có đứa con tên Trâm. Dù không đến với nhau nhưng quan hệ giữa bà Thìn và ông này vẫn bình thường. Khi xảy ra sự việc, chính người “chồng hờ” cũng hết sức bất ngờ và rất đau lòng khi vợ hờ và con của mình bị sát hại một cách dã man.

Bà Thân nghẹn ngào: “Bây giờ, dù sự việc đã 4 năm nhưng làm sao quên được cảnh tượng hãi hùng ấy chứ. Cầu mong cho linh hồn của chị và cháu tôi được siêu thoát”.

Ông Lê Văn Chân cho biết: “Ở địa phương, vụ án ông Lợi gây ra là khó tha thứ được. Nhưng dù sao chuyện cũng đã rồi, dù có tử hình ổng thì tiếng xấu cũng còn. Còn mẹ con chị Thìn, tôi nghĩ không có cảnh chết thảm nào hơn thế, người thân của mẹ con chị khó mà nguôi đi nỗi đau này. Việc Hội đồng xét xử tuyên buộc gia đình ông Lợi đền bù 136 triệu đồng cho gia đình bà Thìn đến nay vẫn chưa thực hiện được, vì ngôi nhà bán chưa được, con cái của ông ấy cũng nghèo, họ làm thuê làm mướn kiếm sống qua ngày thì lấy gì mà đền bù”.

Tử tù đặc biệt bị gia đình từ chối nhận xác

Monday, January 19, 2015

Cô gái sát hại cha vì bị bạo hành nức nở trước tòa

7:48 PM NTT
Bị bố mắng chửi và cầm điếu cày rượt đánh, Lê đã đoạt mạng người sinh thành bằng 3 nhát dao trong lúc chống trả.

Ngày 19/1, TAND TP HCM đã tuyên phạt Tạ Quỳnh Lê (20 tuổi, ngụ tại quận 12) 9 năm tù về tội Giết người. Hành vi của bị cáo để lại hậu quả đặc biệt nghiêm trọng. Tuy nhiên, bị hại cũng có lỗi nên HĐXX xem xét giảm cho Lê một phần hình phạt.

Cô gái sát hại cha vì bị bạo hành nức nở trước tòa


Theo cơ quan công tố, tối 23/1/2014, Lê đi chơi về sau đó vào phòng riêng đóng cửa lại. Thấy con gái về, ông Hưng lớn tiếng la mắng rồi đạp vào cửa phòng. Sợ bị bố đánh nên Lê cố thủ trong phòng. Ông Hưng sau đó gọi điện thoại cho vợ về nhà và thông báo việc sẽ đánh Lê.

Thấy người cha tiếp tục đập cửa mắng chửi bên ngoài, Lê lấy con dao thường dọc giấy trên bàn học rồi ra mở cửa. Lúc này, ông Hưng cầm cây điếu cày lao vào đập trúng vai con gái. Lê lùi lại, đẩy người cha ra đồng thời đâm một nhát trúng ngực ông này. Cô gái bỏ chạy nhưng bị người cha kéo lại. Trong lúc vật lộn, Lê đâm tiếp hai nhát vào người ông Hưng làm nạn nhân gục chết tại chỗ.

Sau khi gây án, Lê hoảng sợ bỏ sang nhà bạn ngủ đến sáng hôm sau người mẹ mới đưa cô ra công an đầu thú.

Tại tòa hôm nay, Lê khóc nức nở khi trả lời HĐXX và thừa nhận hành vi phạm tội như cáo buộc của VKS. Cô gái cho biết do thường xuyên bị cha mắng chửi nên khi về nhà phải đóng cửa phòng. "Bị cáo không cố ý giết hay gây thương tích cho cha mình", cô gái nức nở.

Có mặt tại tòa, mẹ bị cáo đồng thời cũng là người đại diện cho bị hại phân trần, chính Lê là nạn nhân thường xuyên bị bố đánh chửi nên mới dẫn đến sự việc đau lòng này. Theo bà, thường ngày ông Hưng thường xuyên đánh chửi vợ con, nhất là Lê khiến cô gái hoảng sợ khi về nhà luôn đóng cửa ở trong phòng một mình. Nhiều lần Lê định xin ra ngoài ở trọ nhưng bà không cho vì sợ không có người chăm sóc cho con gái.

Trả lời HĐXX về lý do tại sao không báo cho chính quyền địa phương biết việc bị chồng bạo hành, bà này cho rằng, do bà làm giáo viên, xung quanh nhà có nhiều học trò nên không muốn làm lớn chuyện để chồng bị vướng vào pháp luật. "Sự việc đến ngày hôm nay cũng có một phần lỗi của tôi nên mới ra nông nổi này", mẹ bị cáo Lê nghẹn lời.

Một người em gái của nạn nhân cũng cho biết, gia đình bà biết chuyện người anh trai thường xuyên mắng chửi vợ con nhưng nhiều lần can ngăn không được. Bà cho biết, cả gia đình dòng họ bà đều yêu thương Lê vì "cháu rất ngoan và học giỏi". Bà cũng xin HĐXX khoan hồng cho Lê mức án nhẹ để có cơ hội thực hiện những ước mơ còn dang dở.

Thời điểm xảy ra vụ án, Lê mới ra trường và bắt đầu đi trợ giảng ở các lớp mầm non và nhà thiếu nhi của quận. Trong suốt thời gian xét xử, cô gái khóc nức nở cho đến khi theo cán bộ dẫn giải ra xe tù.

Xem tin tức mới tại: http://doclamoi.blogspot.com/

Ý Kiến Phản Hồi

Bạn mong muốn điều gì hãy gửi ý kiến phản hổi về cho chúng tôi

Name Email * Message *

Đối Tác Kinh Doanh

banner web